Tình Yêu Quý Tộc Chương 91

Tình Yêu Quý Tộc Chương 91

hao-mon-kinh-mong

Tiếng chuông báo hiệu đã đến giờ khởi hành, học sinh ồ ạt ùa ra đi về phía những chiếc ô tô đang đợi ngay trước cổng trường. Hoc sinh vừa lên, xe cũng bắt đầu khởi hành.

Băng đứng quan sát để chắc chắn mọi việc vẫn ổn.

Ánh mắt dừng lại trên dáng vẻ vội vã của người con gái đang chạy tới.

Mái tóc dài, buông nhẹ, hơi uốn lọn. Bộ váy quây tím nhạt, điểm nhấn là chiếc nơ màu tím đậm được thắt ngang eo.

Trái tím lại loạn nhịp theo từng bước chân hối hả của người con gái ấy. Anh ngây người nhìn khoảng cách giữa cả hai càng ngày càng rút ngắn lại, mãi tới khi cô tới gần, anh mới chợt bừng tỉnh.

Vội vàng quay mặt đi để che một phần sụ ngây ngốc còn vương lại trong mình, anh lên tiếng hỏi.

– Giờ mới tới sao?

– Em xin lỗi. Lúc nãy chị Tiên nhờ em kiếm dùm chị ấy một vài thứ nên em tới trễ. Sao anh chưa đi. Anh là hội trưởng, không được đến trễ đâu đấy. – cô giải thích.

– Ừ. Vậy cùng đi thôi. – anh cười trấn an.

– Không…không được…anh là hội trưởng. Anh phải đi trước, còn gặp đại biểu nữa. Anh đi nhanh lên. Không được trễ đó. – cô cương quyết từ chối, rồi còn giảng cho anh một tràng dài về bổn phận của mình nữa.

Băng thoáng ngẩn người. Xem ra người con gái này thực sự quan tâm tới công việc quá mức rồi.

– Không sao…

– Anh đi nhanh lên…em sẽ theo sau. – cô thúc giục.

Một phần vì cô không muốn anh tới trễ, một phần vì cô không tiên đi cùng anh. Ai cũng biết Băng và Tiên là một cặp. Việc anh xuất hiện cùng người con gái khác quả thực là không hay cho lắm. Hơn nữa, cô cũng sẽ không thoải mái lắm với cái danh là “cướp bạn trai” của Tiên chút nào cả.

– Đúng đấy. Cậu mau đi nhanh lên. Em ấy đi cùng tớ cũng được. – một người con trai khác đột ngột xen vào khiến cả Xuân và Băng có chút giật mình nhưng cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh khi nhận ra đó là Phong.

– Cậu cũng chưa đi sao? – Băng lên tiếng.

– Ừ, có chút việc. Cậu đi nhanh lên. Đừng quên mất nhiệm vụ của một khách mời danh dự đấy. – Phong tiếp lời.

Nhìn thấy sự đồng tình từ người con gái bên cạnh khiến anh có chút hụt hẫng, không hài lòng chút nào. Cảm giác cứ như đang bị xua đuổi đi vậy.

Băng im lặng một lúc thật lâu như đang suy nghĩ gì đó nhưng cuối cùng cũng chấp nhận đi trước.

Anh chào cả hai người kia rồi lạnh lùng quay lưng, leo lên xe đi thẳng.

Chiếc xe vừa đi khuất, trong lòng của Xuân cùng có chút áy náy. Không biết vừa rồi có hơi quá đáng khi cương quyết bắt Băng đi trước như vậy không nữa. Nhưng cũng vì muốn tốt cho cả hai thôi mà.

– Đừng lo, cậu ấy không giận đâu. – Phong an ủi, bàn tay ấm áp nhẹ nhàng xoa đầu cô như một người anh đang chăm sóc cho một đứa em gái.

– Vâng… – cô lí nhí đáp lại.

– Đi thôi nào. Tới lượt của chúng ta rồi.

Anh vừa nói, vừa đưa tay ra mời cô thật lịch sự.

Xuân thoáng ngập ngừng trước hành động ấy. Làm sao có thể bình tĩnh được trước một cử chỉ ân cần ấy của một người con trai như anh chứ.

Hôm nay Phong mặc bộ vest trắng, tôn lên vóc dáng cao ráo, tư chất quý phái vốn có. Nụ cười nửa miệng ẩn hiện khiến anh tựa như một chàng bạch mã hoàng tử cao quý. Cô cũng chỉ là một đứa con gái mới lớn, không thể không động lòng. Nếu có ai đó mà thấy cảnh này chắc chắn sẽ ghen đến chết mất.

– Em cảm ơn. – cô cười đáp lại, nhẹ đặt bàn tay lên bàn tay anh.

Hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé chợt lan tỏa, kích thích từng giác quan trong con người anh. Đôi mắt bừng sáng, ánh lên niềm hạnh phúc nhỏ bé nào đó. Đã lâu lắm rồi anh chưa được nắm bàn tay ấy, đã lâu lắm rồi anh chưa được thân thiết với người con gái ấy. Cũng đã lâu lắm rồi anh mới nhận lại được nụ cười vô tư, đáng yêu của người con gái ấy.

Cả hai cùng sáng bước tiến vào khuôn viên của trường.
Đúng là công sức bỏ ra mấy ngày qua không bỏ. Thật sự rất tráng lệ, rực rỡ. Từng đèn chùm được treo suốt dọc con đường từ cổng vào trong hội trường bật sáng khiến cho khung cảnh cũng trở nên lung linh, huyền ảo.

Những hàng cây được tỉa tắp, những dàn hồng được trang trí cũng phảng phất chút gì đó rất bí ẩn, cuốn hút.

Không khí Giáng Sinh cũng lan tỏa trong không khí cũng như trong mỗi con người nơi đây. Nụ cười phấn khích, đôi mắt sáng rực nói lên tất cả.

Bước cùng Phong đi vào một nơi rộng lớn, ồn ào như thế này nhưng dường như ai cũng bị thu hút bởi anh.

Ánh mắt tò mò, thích thú, những cái chỉ trỏ, lời bàn tán cứ nhao nhao cả lên xung quanh vì sự xuất hiện của anh.

Dường như hôm nay anh càng trở nên tỏa sáng biết bao nhiêu. Có không biết bao nhiêu cô gái phải đỏ mặt vì anh, tiếng la hét vì sự xuất hiện ấy.

Nhưng anh lại hoàn toàn không chú ý tới nó. Trong mắt anh lúc này chỉ có người con gái đang đi bên cạnh. Nét e thẹn, ngại ngùng làm đôi má hơi ửng hồng trông thật đáng yêu. Anh đi thật chậm thật chậm như chỉ để kéo dài con đường này hơn. Anh muốn được cảm nhận cái cảm giác yên bình khi ở cạnh người con gái này thêm một chút nữa.

Người khác nhìn vào sẽ nghĩ cô may mắn nhưng thật ra chính anh mới là người đó. Để có một chút gì đó riêng tư cùng cô, anh đã phải chờ rất lâu rồi. Dường như anh đã không còn đủ dũng cảm để nói ra điều anh muốn nói một lần nữa. Nhưng anh thật sự rất muốn nói cho dù biết trước kết quả là gì.

– Xuân à? – cả hai dừng bước trước tiếng gọi nhỏ nhẹ của ai đó.

Vội ngoảnh đầu về phía ấy, nụ cười thân thiện quen thuộc khiến Xuân có chút cảm thấy nhẹ nhõm.

– Lan Anh…cậu đấy hả? Sao lại đi ra đây? Không ở trong đó chuẩn bị sao? – Xuân mỉm cười đáp.

– Sao? Tớ không được ra đón cậu sao? – cô bạn lè lưỡi trêu đùa trông rất đáng yêu.

– Vậy sao? Cảm ơn nha… – cô cũng mỉm cười đáp.

– Anh Phong cũng tới rồi sao? – Lan Anh quay qua, chào người con trai đang đứng đối diện mình.

– Ừ. Anh mới tới. – Phong mỉm cười thân thiện.

– Vậy sao? Cả hai đi cùng nhau phải không?

– À, ừ…tớ tới trễ chuyến xe của trường nên anh ấy đưa tớ đi. – Xuân vội vàng giải thích.

– Ừ, tớ hiểu rồi. – Lan Anh cười nhẹ.

Ding dong…

Tiếng chuông vang lên khiến cả ba hơi giật mình một chút. Lan Anh luống cuống vừa nhìn xung quanh vừa chờ đợi. Có lẽ săp tới giờ rồi.

– Được rồi, anh Phong đi cùng bạn ấy về trước nhé. Em có có việc rồi. – Xuân lên tiếng, chủ động rời đi để cho hai người có cơ hội được gần nhau.

Bước chân chưa kịp đi, cánh tay đã bị ai đó giữ chặt lại. Quay người lại, vô tình bắt gặp đôi mắt nâu trầm mặc như đang trách cứ ai đó của Phong.

– Em không đi cùng sao? – Phong lên tiếng, khuôn mặt cũng lấy lại nét bình tĩnh ban đầu.

– Em…em…có việc. À, em phải đi tìm bạn. – Xuân ngập ngừng, có chút cảm giác tội lỗi với anh. Vì sao chứ? Là vì ánh mắt ấy sao? Chỉ là cô muốn tốt cho cả hai người ấy thôi mà. Chẳng phải gạt bỏ được thứ tình cảm đang khiến anh mệt mỏi kia là điều nên làm sao?

– Vậy sao? – Phong nửa hỏi, nửa trách mắng.

– Thật mà. Em…em phải đi rồi, hai người đi trước đi, sắp trễ rồi đó. Em sẽ tìm cả hai sau. Cả hai đi nhanh lên. – Xuân thúc giục.

– Ừ, anh đi trước. – Phong lặng lẽ rụt tay lại, quay người đối diện với Lan Anh, khẽ ra hiệu rồi cả hai cùng bước song song về phía phòng lễ.

Xuận lặng nhìn hai người ấy rời đi. Trong lòng trở nên hỗn loạn. Là cô đang giúp hay chỉ là đang cố gắng đẩy người con trai ấy qua một bên? Quả thực rất khó ói. Có lẽ là cả hai. Cô sợ phải đối diện với thứ tình cảm mãnh liệt mà chính cô không cách nào đáp lại. Đơn thuần chỉ là muốn kéo anh lại gần Lan Anh một phần vì giúp cô bạn của mình nhưng cũng chỉ là muốn giúp cho anh. Không phải như thế sao?

…….

Bước chậm rãi bên chàng “hoàng tử bạch mã” ấy. Điều mà cô đã rất muốn từ lâu nhưng tại sao lại cảm thấy hụt hẫng như thế? Là vì cái nét đượm buồn ẩn sâu trong đôi mắt nâu của anh? Trước giờ cô cứ ngờ ngợ nhưng giờ thì đã hiểu. Rốt cuộc cô cũng đã biết người con gái ở trong lòng anh là ai. Chỉ cần nhìn biểu hiện ấy, chỉ cần nhìn cử chỉ mà anh dành cho người con gái ấy là đủ để cô biết nó sâu đậm tới mức nào.

Trái tim không kìm được mà nhói đau, lồng ngực như bị bóp nghẹt. Cô chưa bao giờ trải qua cảm giác này cũng như chưa bao giờ vì ai mà đau như thế? Từ bao giờ, trái tim lại trở nên kì lạ như thế?
Trong đầu cũng chợt dâng lên biết bao cảm xúc, biết bao kỉ niệm từ thuở tấm bé.

Cô chợt nhớ giọng nói ấm áp, dỗ dành khi cô khóc ở buổi tiệc của ba mẹ của cậu con trai ấy. Không biết vì sao, ngay lần đó trái tim nhỏ bé kia đã biết mỉm cười khi nhìn thấy anh. Bao lần lén lút ngắm nhìn cậu bé ấy từ xa… Khoảnh khắc ngắn ngủi cứ dồn nén để rồi khi gặp mặt lại, khi anh không còn là cậu bé hồn nhiên và cô cũng không còn là đứa hay khóc nhè như ngày xưa nữa, tất cả lại chợt vỡ òa. Một phút rung động, cô chợt nhận ra thứ tình cảm ngây ngốc từ hồi còn bé đã trở mạnh mẽ biết bao.

Càng lún sâu vào nó, cô càng thấy đau. Dù không muốn thừa nhận nhưng đúng là cô đang ghen, ghen tới mức cô cũng thấy chán ghét bản thân mình.

Tủi thân, hụt hẫng…Trái tim cứ thế mà quặn lên vì đau. Chỉ cần nhìn thấy ánh mắt anh dành cho người con gái ấy cũng đủ khiến lòng cô như bị ngàn mũi kim đâm đến nát lòng.

Lưỡng lự giữa hai con đường. Cô nên rút lui hay tiếp tục đi tiếp. Nhưng cô sợ rằng mình không thể nào sánh được với hình ảnh của người con gái ấy trong mắt anh. Có thể cô sẽ ghen tị lắm khi nhìn anh đứng cùng người khác, anh cười với người khác. Cô muốn nụ cười ấy chỉ dành riêng cho mình. Có quá ích kỉ hay không nhưng đó cũng chỉ là một mong ước của cô cho dù khoảnh khắc ấy ngắn ngủi như thế nào.

……

Thời tiết vào buổi chiều tối có chút se lạnh, gió thổi từng cơn từng cơn một, không khỏi khiến cho lòng người có chút gì đó cô đơn.

Bước chân chậm rãi, Phong thơ thẩn đi dọc con đường đã được trang trí tráng lệ, rực rỡ nhưng trong đầu cứ ngẩn ngơ đi đâu. Anh khẽ cười nhạt. Nụ cười man mác buồn, có chút cay đắng, buồn bực. Thì ra trong lòng người con gái ấy là thế. Làm sao anh không hiểu ý cô chứ. Muốn tạo điều kiện cho anh và người con gái khác sao? Cô đang muốn giúp anh thôi mà. Ừ, anh biết là thế nhưng trong lòng không khỏi có gì đó không cam. Anh níu kéo thì cô lại đẩy ra. Đôi khi anh từ hỏi là cô quá độc ác, thờ ơ hay là do chính anh ngu ngốc dại khờ? Chỉ cần một nụ cười cũng đủ đế khiến anh cảm thấy hạnh phúc. Anh sẽ rút lui nếu như điều đó có thể làm cô thấy thoải mái.

Tình Yêu Quý Tộc Chương 92

Tình Yêu Quý Tộc Chương 90

 |  |  |  | 

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Top Clicks

  • Không

Lượt truy cập

%d bloggers like this: