Tình yêu quý tộc chương 101

Dùng bữa xong cũng đã bảy giờ tối, mọi người có vẻ mệt sau cả ngày đi chơi nên ai cũng tranh thủ về phòng nghỉ trước. Xuân cũng không ngoại lệ.

Vừa bước vào phòng, cô đã quăng tất cả leo lên giường nằm xuống. Toàn thân cảm thấy thật thoải mái như vừa trút đi một gánh nặng nào đó. Nhắm mắt một lúc, cô nghĩ tới nhiều điều. Mọi thứ cứ ngỡ như là một giấc mơ. Từ một đứa con gái bình thường bỗng chốc lại phải đi tới một nơi xa lạ, được gặp những người mà cô cũng không nghĩ là mình sẽ có thể gặp.

Những khoảnh khắc cô trải qua đều khiến cô ngạc nhiên. Từ bao giờ cô cảm thấy mình rất yêu quí họ nhưng từ sâu trong lòng cô vẫn luôn còn một khoảng cách, một điều gì đó ngăn cản cô không thể chạm tới họ. Cho dù thứ tình cảm đặc biệt trong lòng cô cũng đang ngày càng lớn lên nhưng tại sao vẫn không cách nào có thể chấp nhận được. Tại sao chứ?

Cô ngồi thẳng dậy, từ từ leo xuống giường và đi ra ban công. Bầu trời đêm quang đãng. Gió biển lùa vào làm mái tóc cô tung bay. Khuôn mặt bầu bĩnh, non nớt từ bao giờ đã khoác lên mình chút ưu tư, suy nghĩ. Ngước nhìn những vì sao xa xôi, đưa tay ra với lấy một cách mơ hồ. Quá mơ hồ phải không? Đúng là thế. Mỗi lần cảm thấy cô đơn, trống trãi như thế này cô thường nghĩ về gia đình, nghĩ về cả…người con trai ấy. Không rõ từ khi nào, cô lại nghĩ về anh nhiều như vậy.

Anh có nghĩ về cô nhiều như cô nghĩ về anh không? Cứ mỗi lần anh xoa đầu cô, cứ mỗi lần anh ân cần là lại một lần trái tim loạn nhịp và cũng là một lần hình ảnh của anh lại càng sâu đậm hơn trong trái tim của cô. Phải làm sao bây giờ chứ? Làm sao để dừng thứ tình cảm đang ngày càng mãnh liệt như thế này. Hai người không chung thế giới, liệu có thể đi tới đâu chứ?

Cốc…cốc…

Tiếng gõ cửa khiến Xuân giật mình, tỉnh khỏi dòng suy nghĩ mông lung. Là ai lại tới tìm cô vào lúc này chứ?
Mở cánh cửa ra, cô ngạc nhiên không thôi, nhìn trân trối vào người con trai đang ở trước mặt mình. Thật không ngờ, anh lại tới tìm cô lúc này.

Anh, tới tìm em có chuyện gì sao? – cô ngập ngừng.
Ừ. – Băng trầm giọng.
Vậy sao? – cô cúi đầu trả lời.
Em, chuẩn bị đồ đạc nhanh lên, chỉ cần mang những thứ cần thiết. – giọng anh có chút gì đó gấp gáp.
Đi đâu sao? – cô ngạc nhiên hỏi. Kêu cô chuẩn bị đồ đi đâu nữa sao? Sáng sớm đã chuẩn bị vội vàng, hết đi tới nơi này rồi tới nơi khác, giờ còn đi đâu nữa.
Về nhà em. – giọng anh trầm ấm nhưng như một tiếng sấm trong lòng cô.
Thật sao? – cô hỏi lại, trong lòng vẫn chưa khỏi ngờ vực.
Phải. – anh mỉm cười ấm áp và gật đầu.

Không đợi anh nói thêm lần nữa, cô chạy vội vào nhà, gom lại những đồ dung cho vào một cái túi rồi chạy ra khỏi phòng, nhanh chóng theo từng bước của anh. Trái tim đập liên hồi, chân cô như đang run rẩy. Cô sắp về nhà rồi sao?

Bầu trời đêm yên tĩnh bị tiếng trực thăng phá tan. Hình ảnh người con gái vội vàng leo lên theo sau người con trai. Cả hai vội vã rời đi trong màn đêm bí ẩn ấy.

Nhìn từ chiếc cửa sổ, một chàng trai trầm tư suy nghĩ. Nụ cười nửa miệng nhàn nhạt hiện ra khi nhìn thấy người con gái ấy đi cùng Băng. Lòng chợt cảm thấy có chút xót xa, hụt hẫng. Cảm giác như bị ai đó cướp đi cái gì đó nhưng từ trước tới giờ giữa cậu và người con gái ấy đã có gì ngoài tình bạn ra. Cậu đã cũng đã từng xin ông cho phép cô về nhà vào ngày tết nhưng điều khiến cậu không ngờ là người con trai ấy cũng đã xin ông trước.

Đó là điều khiến cậu ngạc nhiên. Chưa bao giờ thấy anh ấy lại tỏ ra quan tâm và ân cần một cách đặc biệt như thế đối với một người con gái nào khác. Lúc đó, cậu chợt nhận ra, tình cảm của người con trai ấy dành cho cô cũng không thua kém gì như cậu dành cho cô, chỉ là anh chưa nói ra. Cũng chính lúc đó, trong lòng cậu lại có một nỗi sợ.

Sợ rằng chính mình sẽ mất đi người con gái ấy và cậu cũng cảm nhận được sự thay đổi trong trái tim của cô. Cậu đã cố làm đủ mọi cách để tách hai người ra, để giữ cô lại bên mình nhưng tại sao…tại sao hôm nay khi nhìn thấy hai người đi cạnh nhau, cậu lại cảm thấy bất lực như vậy. Dường như cậu không thể hay là không đủ dũng cảm để chen ngang giữa hai người ấy.

Có chuyện gì khiến con cảm thấy phiền não sao? – giọng nói nhỏ nhẹ của bà Kimiko làm Triệt giật mình, bối rối.
Không ạ, chỉ là đang suy nghĩ một chút thôi.

Bà cười hiền hậu với đứa con trai của mình. Quay người, nhìn ra màn đêm, Triệt cũng vậy. Cả hai im lặng, trầm mặc. Bầu không gian bao quanh chất chứa bao nhiêu suy tư của mỗi người.

Con nghĩ sao? – bà Kimiko hỏi.
Con cũng không biết? – cậu lắc đầu.
Con có dũng cảm để lấy lại không? – bà tiếp tục hỏi.
Con… – cậu chợt cứng họng.
Nếu có thể vậy tại sao con không dành lại. – giọng nói có chút cương quyết.
Làm sao con có thể chứ? Mẹ rõ rang nhận ra ánh mắt họ dành cho nhau mà. Làm sao có thể chứ? – cậu hét rống lên.
Vậy tại sao con lại lưỡng lự. Biết rõ không thể nhưng tại sao lại không nỡ từ bỏ?
Con…con không cam tâm, tại sao chứ? Con cũng yêu cậu ấy nhiều như anh ấy, con cũng quan tâm tới cậu ấy nhiều như anh ấy vậy tại sao người cậu ấy thích không phải là con. – Triệt một lần nữa, uất ức hét lên.
Vậy những cô gái xung quanh con thì sao? Cũng quan tâm tới con, có khi nhiều hơn cả Xuân dành cho con, cũng dành tình cảm cho con trước Xuân vậy tại sao con vẫn thích con bé. – giọng bà chậm rãi nhắc nhở.
Con…
Tình cảm không phải như con đi mua đồ, không phải cứ sếp hàng trước thì sẽ có trước, không như bán đấu giá, càng nhiều tiền thì càng dễ dàng lấy được.
….
Quan trọng là trái tim. Đừng bao giờ gượng ép một thứ gì cả? Nếu như cứ cương quyết dành lấy thì rốt cuộc con sẽ có được gì?
Con…
Đôi khi từ bỏ không phải là mất tất cả. Hiểu không? – bà xoa nhẹ mái tóc của đứa con trai bé bỏng của mình.
Nhưng con thấy đau lắm. Con phải làm sao đây? – Triệt gục đầu vào vai mẹ. Nước mắt không kìm được mà rơi xuống.

Dẫu biết là không nên nhưng tại sao cậu không thể dễ dàng từ bỏ như thế. Chưa bao giờ cậu lại thích một người con gái tới như vậy. Phải làm sao. Trái tim lần đầu vì một người con gái biết đập rộn rang, trái tim lần đầu vì một người con gái đập rộn ràng, lần đầu vì một người con gái mà biết đau. Cậu phải làm gì bây giờ?

Nhìn con mình đau khổ, trong lòng mình cũng thấy xót xa biết bao. Trái tim nhỏ bé của nó đã một lần chịu sốc vì sự ra đi đột ngột của mình giờ lại phải đón nhận một sự thật khó chấp nhận. Vì cô bé ấy mà Triệt có thể cười một cách thật với lòng mình nhất, nhờ cô bé mà Triệt lại có thể mở lòng nhưng lại vì cô bé ấy mà Triệt phải đau khổ như thế này.

Đúng là không biết nên trách hay cảm ơn đây. Nói thật thì bà cũng không ghét vì bà cũng hiểu, tình cảm không thể gượng ép. Có trách cũng chỉ tại hai người không có duyên, không thể đến với nhau. Ngày hôm nay hi vọng sẽ là ngày cuối cùng Triệt đau lòng vì người con gái ấy…

……..

Chiếc trực thăng dừng lại ở một khoảng đất rộng rãi, vắng vẻ. Cánh cửa bật mở, một chàng trai bước xuống trước rồi tiếp tục đỡ người con gái kia theo sau.

Cô khó nhọc leo xuống, bàn tay được người con trai giữ chặt nên cũng phần nào cảm thấy yên tâm hơn. Thật không ngờ là bay giờ cô đang ở ngay khu nhà của mình. Trong lòng biết bao nhiêu cảm xúc khó tả. Thật biết ơn người con trai này biết bao. Cảm ơn anh nhiều lắm.

Cả hai bước nhanh song song trên con đường vắng vẻ, không bóng người. Không gian dần yên tĩnh khi cả hai đi ra xa chiếc trực thăng ấy. Bầu không khí buổi đêm man mát, mang theo chút hương cây cỏ quen thuộc. Không khí năm mới vẫn còn vương đọng đâu đây làm tâm trạng nhung nhớ của con người cũng phần nào vơi bớt. Từng bước chân kéo ngắn khoảng cách cô trở về nhà. Càng nghĩ, lòng Xuân càng thêm hạnh phúc.

Em, cảm ơn anh nhiều lắm. – cô cúi đầu nói với anh.
Không cần, chỉ là một chút món quà nhỏ đầu năm thôi mà. Không anh thì những người khác cũng sẽ làm thế. – Băng cười dịu dàng với cô.
Anh tốt với em quá. – cô nói.
…….

Cô cũng im lặng không nói gì thêm. Hai người tiếp tục đi về phía nhà cô. Mải cho đến khi tới trước cửa nhà của mình, Xuân mới quay qua nói với anh.

Em cảm ơn anh một lần nữa… – cô cúi đầu chào anh.
Không có gì. – anh nhẹ nhàng xoa đầu cô thật dịu dàng.

Cảm giác như có một luồng điện chạy dọc cơ thể. Thật khó diễn tả. Trái tim lại đập liên hồi không ngừng.

Anh…đối xử tốt với em như thế này…em sẽ hiểu lầm là anh thích em mất. – cô xấu hổ nói. Đúng vậy, cô càng rung động trước cử chỉ ân cần của anh thì tình cảm ấy sẽ càng lớn mạnh, cô không dám để điều đó xảy ra.
Vậy sao? – anh nhìn cô chăm chú hỏi.

Cô gật đầu.

Vậy em cứ hiểu lầm thế đi. – anh hôn nhẹ mái tóc của cô.
Dạ? – cô trợn mắt, ngạc nhiên nhìn anh.
Em mau vào nhà đi, trời lạnh lắm. – anh nói vội vàng quay đi, né tránh anh nhìn của cô.

Nhìn dáng người cao ráo của anh dần khuất xa, trong lòng chợt dậy lên biết bao cảm xúc ngổn ngang. Lời anh nói của anh cứ vang vọng mãi trong đầu làm trái tim cô mãi cũng không chịu yên. Rốt cuộc thì nó có ý gì chứ? Cô nên vui hay nên buồn đây? Liệu cô có dám đón nhận nó không?

………

Con chào mọi người, con hơi mệt nên con xin phép về phòng trước nha. – giọng nói nũng nịu của đứa con gái không khỏi khiến người khác cảm thấy đáng yêu.
Cháu cứ về phòng nghỉ ngơi đi. – người đàn bà mỉm cười, tỏ vẻ quan tâm, gật đầu đồng ý cho cô về phòng.

Tiên mỉm cười chào mọi người lần cuối rồi đứng lên đi về phòng. Khuôn mặt tươi cười đột ngột chuyển sang lạnh lẽo, đáng sợ.

Có tin gì chưa? – Tiên lên tiếng khi nhận ra sự xuất hiện của người đàn ông áo đen kia.
Vâng thưa cô chủ. – người đó cúi đầu kính cẩn. Đưa cho cô một tập tài liệu.

Tiên lạnh lùng nhìn nó, rồi đưa tay nhận lấy. Mở tập tài liệu ra, một sấp hình trong đó. Nụ cười của chàng trai ấy khi ở cùng đứa con gái kia. Mọi việc mà anh làm cho nó, cô đều biết hết.

Rầm…

Tiên tức giận ném hết đống đồ đạc trên bàn xuống, xé toạc những bức ảnh trên tay. Đôi mắt hằn lên những tia giận dữ, ghen tức.

Ngay lập tức. Dám đụng đến những gì của ta thì nhất định sẽ không bao giờ có kết cục tốt đâu. Hãy đợi đấy. Ngay lập tức, thực hiện kế hoạch mà ta đã nói. – Tiên giận dữ hét lên.
Vâng thưa cô chủ. – người đàn ông kia kính cẩn cúi xuống rồi lui ra.

Tiên lại hất hết đống đồ đạc trên bàn xuống. Bàn tay siết chặt, móng tay như bấu chặt vào thịt. Đôi mắt đỏ hằn lên sự tức giận. Chưa bao giờ cô thấy sợ như thế này. Không thể được. Băng là của cô. Đã lâu lắm rồi, cô đã thích anh lâu lắm rồi. Anh phải là của cô. Nhất định là thế.

About these ads

1 phản hồi (+add yours?)

  1. Nguyễn Mậu
    Tháng 10 01, 2013 @ 19:02:40

    bao gio moi co chuong moi vay.ban co the cho minh cai lich dang tr dk k

    Trả lời

Comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Lượt truy cập

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 356 other followers

%d bloggers like this: